Tần Mục hiểu rõ điều này, suy nghĩ cả buổi trưa mãi đến tối gọi điện cho Niếp Vinh Bình, nói rõ hiện tại huyện Thanh Thao không thể tiếp tục bị gây sức ép, hết thảy nên bằng phẳng thỏa đáng thì tốt hơn. Trong điện thoại Niếp Vinh Bình chỉ an ủi Tần Mục vài câu, cũng không nói thêm điều gì khác, nhưng nói với hắn dặn hắn đừng quan tâm quá nhiều, tổ chức có ý nghĩ của mình, sẽ không làm cho hắn bị động.
Tần Mục đem ý nghĩ của mình báo lên, nghe xong lời nói của Niếp Vinh Bình cũng không nhiều lời, gác điện thoại.
Sau khi trận phong ba trôi qua, trong sáu ngày kế tiếp Tần Mục liên lạc điện thoại với Doãn Chiếu Cơ, nàng nói với hắn quốc nội bên nàng đối với việc gom tài chính xây dựng khách sạn dấu hiệu sản sinh hai loại thanh âm bất đồng, chuyện này phải đẩy chậm về sau, nhưng chuyện mạng lưới internet lại khiến mấy vị lãnh đạo cảm thấy hứng thú phi thường, ít ngày nữa sẽ tiến hành hiệp thương.
- Tần chủ tịch, a không, là Tần bí thư, lần này anh đúng là tránh được một kiếp thôi.
Doãn Chiếu Cơ cười nói:
- Nhưng chuyện bên Nam Phi anh lại có phương pháp gì đây? Chẳng lẽ vận may của anh còn có thể kéo dài đến tận Châu Phi hay sao?
Tần Mục cười nói:
- Doãn tiểu thư, Trung Hoa có câu, xe đến chân núi ắt có đường, thuyền đến đầu cầu tự nhiên tiến, chỉ cần chúng ta chịu chuyển động cân não, cũng không phải là không có cách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971398/chuong-507.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.