Hàn Tuyết Lăng là phụ nữ, từ biểu tình Chu Tiểu Mai cảm nhận được điều gì đó, hỏi:
- Cô không bị bọn hắn chiếm tiện nghi đi?
Chu Tiểu Mai khẽ cười nói:
- Đại tiện nghi thì không có, chẳng qua bị một tên hôn vào cổ, làm cho tôi chỉ hận không lột đi lớp da này của mình.
Nhìn bộ dạng gượng cười của Chu Tiểu Mai, Hàn Tuyết Lăng đột nhiên cảm thấy đa sầu đa cảm, đi tới gần vươn tay nắm tay nàng, nhẹ nói:
- Sau này nếu Tần mục đối đãi với cô không tốt, tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho hắn.
Nói xong trong lòng chợt cảm thấy chua xót, nước mắt chảy ra.
Chu Tiểu Mai bị lời này của Hàn Tuyết Lăng làm cảm động, nắm tay nàng, kêu một tiếng:
- Chị…
Trong lòng hai cô gái đều khó chịu, đây là khoan dung cùng giải hòa giữa tình địch với nhau. Không ai muốn người yêu của mình bị người phân chia một nửa, nhưng sự tình lại cứ xảy ra, chỉ có thể tự rơi nước mắt.
Bên ngoài chợt truyền vào thanh âm gầm lên giận dữ, hai người bừng tỉnh vội vàng lau nước mắt, kéo cửa nhìn ra ngoài, đã thấy Âu Dương Bình đứng bên cửa nhỏ giọng nói:
- Khóc đủ rồi thì nhanh chóng làm việc, chúng ta không còn che giấu được bao lâu.
Chu Tiểu Mai vội vàng nói:
- Sở dĩ bọn hắn không cho người đi tới thăm dò cũng bởi vì nơi này có một bảo tàng, có chừng hơn mười tấn vàng dự trữ.
- Đương!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971376/chuong-516.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.