Âu Dương Bình lắc đầu, nhỏ giọng nói:
- An toàn đầu tiên!
Không bao lâu, hai đội viên đã đào ra cái hang sâu, thấy bên trong không có nguy hiểm mới đi ra báo cáo.
Nhóm người Âu Dương Bình đi vào trong, bên trong có một con đường nối thẳng xuống lòng đất. Nhóm du kích đúng là tận lực, lại có thể đem bên dưới hoàn toàn cố định. Ở giữa phòng có ba đống đồ vật, được dùng vải bố thật lớn bao phủ lên.
Hai đội viên cẩn thận đi tới trước, dùng hơn mười phút kiểm tra kỹ lưỡng chung quanh, lúc này mới lật lên một góc vải bố, bên trong hiện lên ánh sáng vàng rực, làm trong lòng mọi người giật mình.
- Làm sao bây giờ?
Hàn Tuyết Lăng nhẹ giọng hỏi.
- Còn có thể làm sao? Lão tử nhìn thấy thì chính là của lão tử, người khác đều phải tránh sang một bên.
Âu Dương Bình khôi phục lại bản tính lưu manh, nhìn một đội viên ra lệnh:
- Thỏ Tử, lập tức liên hệ với cấp trên, nhìn xem có thể dùng phương pháp gì đem vàng chở đi.
Thỏ Tử hành lễ chào, chui ra khỏi động.
Âu Dương Bình tháo dỡ toàn bộ vải bố, ánh vàng rực rỡ nhất thời làm mọi người không thể mở mắt. Âu Dương Bình hú lên một tiếng, đắc ý nói:
- Đồ chơi này nếu mang về, trên vai tôi ít nhất phải có thêm đồ vật gì đi? Cho tôi làm trung tướng tôi còn cảm thấy nhỏ đâu.
Chu Tiểu Mai lo lắng nói:
- Mấy thứ này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971375/chuong-517.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.