Lưu Chính Nguyên không hề phản ứng hút xong điếu thuốc, nhìn Hứa Quân càng nhìn càng chướng mắt. Hắn làm việc trong Tư Lạc Ngõa suốt hai mươi năm, từ một người học nghề đi tới địa vị hôm nay, cảm tình đối với nhà máy người khác không cách nào lý giải được. Hắn hung hăng dụi tắt tàn thuốc, vung mạnh một cái tát đánh lên cánh tay Hứa Quân, chỉ ra cửa hét lớn:
- Cút, mày cút cho lão tử!
Vào lúc này Tần Mục đang ngồi trên xe chạy tới Đằng Long. Mỗi ngày trở về đã trở thành thói quen, đối với Hàn Tuyết Lăng cũng không nói rõ là tình yêu, đối với Chu Tiểu Mai, Lưu Đan, Cừu Tiểu Thiền, Ngô Cúc đều nặng tình cảm hơn Hàn Tuyết Lăng rất nhiều, nhưng bản thân hắn lại vô cùng áy náy đối với nàng, hơn nữa còn có trách nhiệm của một người chồng, hắn đã thầm thề trong lòng, ngày nào Hàn Tuyết Lăng chưa tỉnh lại, hắn tuyệt đối sẽ không chạm vào cô gái nào, chính vì vậy đã làm ánh mắt các nàng luôn tràn ngập u oán.
Nhưng mỗi khi chứng kiến khuôn mặt đã ngày càng gầy gò của Hàn Tuyết Lăng, mấy cô gái đều đau lòng, giúp Tần Mục chăm sóc nàng, hoàn thành lời hứa hẹn cùng kiên trì, yên lặng bảo hộ quanh Tần Mục. Hiện tại Ngô Cúc đang trong chương trình học tập ở nước ngoài nên rất ít liên hệ Tần Mục. nhưng mỗi lần gọi về đều ôn nhu khuyên bảo hắn, làm cho hắn phi thường cảm động.
Lúc này di động chợt vang lên, là cục trưởng cục chiêu thương thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971364/chuong-524.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.