- Sao vậy, không phục?
Diệp lão gia tử nhìn thấy môi Diệp Thạch Bình mấp máy, rít tẩu thuốc, mang theo vẻ khinh thường hỏi.
- Chịu phục, sao có thể không phục.
Diệp Thạch Bình nghĩ nghĩ, không nhiệt huyết tận trời như những thiếu niên trẻ tuổi, nói:
- Quả thật thủ đoạn của Tần Mục thật đủ, điểm này cháu thừa nhận. Nhưng cháu không phải không có năng lực phản kích, nhưng cái đuôi bên kia xử lý quá gấp gáp, vì chế tạo chút hỗn loạn cho Tần Mục nên cháu không thể không rời khỏi Thanh Thao.
Diệp Thạch Lỗi đứng bên cạnh than thở:
- Nếu đại ca còn ở nơi đó, nói thế nào cũng không đến lượt Tần Mục hưởng thành quả.
Ánh mắt Diệp lão gia tử trừng lên, đứng dậy dùng tẩu thuốc quất lên đầu vai Diệp Thạch Lỗi, chỉ vào mũi hắn nói:
- Cháu biết cái gì, sau này ở trong nhà thành thật cho ông, chờ qua sóng gió lần này đi ra buôn bán với dì ba đi. Nếu cháu còn ở lại quan trường, sớm hay muộn sẽ có một ngày liên lụy Diệp gia.
- Ông nội!
Diệp Thạch Lỗi lập tức đưa ra kháng nghị, đối với lực lượng trong quan trường hắn hiểu thật rõ ràng.
- Kêu la cái gì! Nhanh chóng cút ra ngoài cho ông!
Diệp lão gia tử hoàn toàn nổi giận. Diệp Thạch Bình vội vàng kéo Diệp Thạch Lỗi, cho hắn đi ra ngoài tránh lửa giận trước.
Đợi sau khi Diệp Thạch Lỗi xám xịt ra ngoài, Diệp Thạch Bình lấy thuốc lá châm lửa hút.
- Thạch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971361/chuong-525.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.