Quản Bình Triều âm thầm đắc ý, hắn nhận được tin tức Tần Mục và Kim Hi Nhi lái xe rời khỏi một mình, vì vậy mới dùng chiêu giá họa. Không nghĩ tới Tần Mục cùng Kim Hi Nhi phối hợp như vậy, điện thoại của bí thư huyện ủy một nữ nhân có thể tùy tiện tiếp sao? Giá họa này có thể đốt lên người Tần Mục, người nào không biết Hàn Tuyết Lăng có bao nhiêu lợi hại, một cước có thể đá một nam nhân một trăm ký bay hai ba mét đấy.
Bàn tay Hàn Tuyết Lăng nhỏ bé dùng sức, thân thể run nhè nhẹ. Quản Bình Triều cảm thấy hỏa hầu còn chưa đủ nên nói vào:
- Nghe nói Tần Mục tại Lan Trữ Thanh Thao, thậm chí huyện Tây Bình bên kia đều có vài nữ nhân. Biểu muội ah, nam nhân gặp dịp thì chơi thì có thể nhắm mắt mở mắt, thế nhưng mà cả ngoài lắc lư ở bên ngoài, quả thực biểu muội em nhìn qua trong mắt. Lão Hàn gia chúng ta cũng chẳng kém gì lão Tần gia, đây chẳng phải chủ tâm ép buộc không?
Con mắt Hàn Tuyết Lăng dần dần híp mắt, khóe miệng chậm rãi mỉm cười. Nàng giống như không nghe Quản Bình Triều nói, dừng ngữ khí kỳ quái nói:
- Biểu ca, em phải làm như thế nào?
Quản Bình Triều thấy Hàn Tuyết Lăng bị lời của mình kích thích, luôn miệng nói:
- Náo với hắn, náo tới mức gà chó không yên, làm cho cả thành phố Đằng Long nhìn thấy diện mạo của Tần Mục này.
Hàn Tuyết Lăng mặt mũi tràn đầy sầu khổ nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971202/chuong-612.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.