Nếu không lấy, Tần Mục sẽ nghĩ như thế nào? Mặt sau sẽ có động tác nào chờ hắn?
Đây là một vấn đề thật khó lựa chọn, chỉ bằng chiêu thức ấy làm cho người ta không thể không đón, thủ đoạn sắc bén, không phải người trên đường có thể chơi ra được. Ngay trong tích tắc Tần Mục đẩy ra hộp thuốc lá, Đức gia đã chắc chắn Tần Mục tuyệt đối là từ thủ đô phái xuống làm ra hành động lớn. Hắn gặp mặt mình khẳng định là cần một ít tin tức mà chỉ có người trong giang hồ mới có thể nghe được.
Thần sắc Đức gia đã tối tăm, chậm rãi giơ tay lên, chậm rãi vươn tới hộp thuốc lá. Tần Mục lẳng lặng nhìn động tác của hắn, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.
Tay của Đức gia rất nặng nề, động tác lại thật ổn, khi ngón tay của hắn sắp chạm đến hộp thuốc lá đột nhiên lại rụt trở về, ánh mắt sắc bén nhìn khuôn mặt bình tĩnh của Tần Mục, phát ra câu hỏi nghi hoặc trong đáy lòng:
- Tôi có chút không nghĩ ra, lão Đức này đã chậu vàng rửa tay được bảy tám năm, không biết Tần…Tần tiên sinh làm sao tìm được tôi?
Hắn vốn muốn gọi chức quan của Tần Mục, lại phát hiện mình không hiểu biết gì về đối phương, tuy rằng phán đoán Tần Mục đến từ thủ đô, nhưng hắn tự nhận tên của mình không thể nào nổi danh bên đó, khi đưa ra lựa chọn lại thay đổi chủ ý, vì vậy rút tay trở về.
Hắn rút tay, nhưng Tần Mục không cho hắn cơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971123/chuong-654.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.