- Tây Môn tiểu thư thật nôn nóng?
Tần Mục uống hớp trà, nở nụ cười.
- Nếu đã ở chung nơi đất khách, tôi nghĩ anh hẳn càng nôn nóng hơn so với tôi.
Sắc mặt Tây Môn Nhạn lạnh lùng, tuy rằng trong lòng nghi hoặc nhưng nếu buộc nàng kéo da mặt đi hỏi, nàng làm không được. Huống chi Đức gia đã mở miệng muốn nàng bảo hộ an toàn cho Tần Mục, nàng hẳn nên thực hiện chức trách của một bảo tiêu.
Tần Mục gật gật đầu, nói:
- Chứng thật là như vậy. Nhiều khi không biết so với biết càng đáng sợ hơn.
Sau đó hai người cũng không tiếp tục nói chuyện, đợi sau khi đồ ăn đưa lên, Tần Mục gọi Phùng Thiệu Nguyên xuống lầu ăn cơm.
Đợi sau khi Phùng Thiệu Nguyên đi xuống, vừa nhìn thấy Tây Môn Nhạn diễn cảm thoáng ngơ ngác, Tần Mục lơ đễnh, gọi Phùng Thiệu Nguyên ngồi xuống. Đợi hắn ngồi xong, Tần Mục bắt đầu hỏi thăm chuyện đêm hôm qua.
- Bọn họ…
Phùng Thiệu Nguyên lăn lộn khá nhiều, tự nhiên hiểu được điều gì nên nói điều gì là không nên:
- Lái hai chiếc xe đón đi bạn của ngài, nhìn qua thật quan tâm.
Tần Mục nhướng mày, Phùng Thiệu Nguyên này không tệ, nói chuyện có cảm giác như che giấu nửa phần, rất có tiền đồ. Nếu làm lái xe cho một vị lãnh đạo trong đại viện, chỉ cần hỗn vài năm nói không chuẩn có thể trở thành cán bộ khoa cấp. Nhưng Phùng Thiệu Nguyên là thương nhân, vào niên đại này nhận thức tiền còn quan trọng hơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971121/chuong-655.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.