Nếu Hoàng Đào Ba đuổi theo Tây Môn Nhạn, sự việc càng có ý tứ. Tần Mục đã nói với bên thành ủy, Tây Môn Nhạn là đồng chí tổ hiệp tra, nàng đi làm công việc lại có người phải đi theo, như vậy Hoàng Đào Ba chẳng khác gì biến thành kẻ tiểu nhân.Tuy rằng chuyện này không ai nói rõ, nhưng Tần Mục vì chiếu cố mặt mũi của chính mình cùng thành ủy, nói không chừng sẽ cấp cho Hoàng Đào Ba mang vào giày chật thật khó xem.
Đây là chỗ cao thâm của người làm lãnh đạo! Hoàng Đào Ba thật sự bất đắc dĩ. Tần Mục ở bên Ký Bắc trêu chọc sở trưởng sở lao động, đến bây giờ còn chưa truyền ra tin tức gì bất lợi với Tần Mục, nếu Tần Mục thật sự làm ra đại sự, Hoàng Đào Ba không dựa dẫm với hắn thì tiền đồ sẽ biến thành sầu lo. Cho dù người mà hắn chọn lựa đứng thành hàng có năng lượng bảo hộ được hắn, cũng có năng lượng giúp hắn bước thêm một bước, nhưng hắn thật không dám khẳng định người nọ đồng ý bỏ ra khí lực lớn như vậy.
Trong lòng quay cuồng đủ loại ý niệm, Hoàng Đào Ba đi theo sau Tần Mục thêm một lát, bắt đầu đi lên ngọn núi nhỏ.
Phó Ngọc Bình vừa đi vừa nói:
- Tần chủ nhiệm, chúng ta cũng không cần phải lên ngọn núi này đi? Có lẽ họ không có trong nhà gỗ, cả phiến núi rừng này đều do họ trông giữ đâu.
Tần Mục cười cười nói:
- Lần này đi xuống công tác, chỉ là đi xem một chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971092/chuong-669.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.