Lãnh đạo lên tiếng, có khó khăn cũng phải giải quyết, không khó khăn cũng sáng tạo ra, còn phải thật hoàn mỹ viên mãn. Cán bộ kia đương nhiên không có dị nghị, theo biểu tình của Phó Ngọc Bình tiếp thu tín hiệu tán dương, liền vui vẻ rời đi.
Hoàng Đào Ba biết mình không biểu lộ thái độ không được, chỉ là một nhóm tiểu cán bộ địa phương cũng dám đứng trước mặt mình nghiên cứu quan hệ lợi hại của cấp trên, chỉ sợ nhìn ra được giữa mình cùng Tần Mục không được hòa thuận. Hắn mỉm cười đi tới trước mặt Tần Mục nói:
- Tần chủ nhiệm, có người lại đoạt công tác của tôi.
Những lời này nói có hai ý nghĩa, Tần Mục khoát tay nói:
- Công tác luôn làm không xong, không bằng chúng ta mau nhanh lên núi đi.
Lời đề nghị của Tần Mục được mọi người ủng hộ, mọi người đi thêm nửa giờ rốt cục lên tới chỗ khu nhà gỗ. Cán bộ đi lên trước đang thở hổn hển đứng trước mặt một vị lão nhân, nhìn thấy nhóm người Tần Mục đi tới, vội vàng đi lên giới thiệu:
- Tần chủ nhiệm, đây là người gác rừng tên Chung Chấn Hổ.
Dựa theo cấp bậc của cán bộ này, không nên xưng hô ngay mặt Tần Mục, phải gọi cả chức vị của Phó Ngọc Bình, nếu không chỉ biết nhìn mặt lãnh đạo cấp cao hơn mà bỏ qua cảm thụ của lãnh đạo trực tiếp, đây là tối kỵ trong quan trường. Nhưng Tần Mục quan sát thấy Phó Ngọc Bình cũng không lộ vẻ khó chịu, ngược lại hỏi người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1971090/chuong-670.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.