Tần Mục cười hắc hắc, đứng lên nói:
- Này, tiểu nha đầu, em muốn thể hiện thông minh trước mặt anh có phải không?
Vừa nói, hắn vươn tay cù vào nách Cầu Tiểu Thiền, khiến nàng luống cuống tay chân bắt đầu thu dọn bàn ăn.
Tần Mục mỉm cười, nhấc người đi vào phòng tắm.
Đợi đến khi Cầu Tiểu Thiền thu dọn xong, Tần Mục mới đi ra, cười nói:
- Ngại quá, không có cơ hội cho em tắm chung. Trong phòng tắm có khăn tắm của em rồi, anh đi gọi điện thoại.
Vẻ mặt ửng đỏ của Cầu Tiểu Thiền vừa giảm bớt, nghe Tần Mục nói mập mờ như vậy, hai má lại nóng bừng. Tần Mục đi về phía phòng ngủ vài bước, dừng lại nói:
- Đúng rồi, một lát nữa đến phòng anh, em thành thật kể lại mọi chuyện cho anh biết, nhớ kỹ, đừng ôm tâm tư gì khác, đây không phải chuyện của riêng em.
Sắc mặt Cầu Tiểu Thiền đột nhiên trở nên trắng bệch, lui về phía sau hai bước, khiếp sợ nhìn Tần Mục. Nụ cười của Tần Mục có vẻ tà mị, hắn đưa tay nựng cằm Cầu Tiểu Thiền , cười nói:
- Người họ muốn động đến không phải là em, cho dù em chuẩn bị tự thú, bọn họ vẫn có thể nghĩ cách khác, hai vợ chồng Tiểu Bằng, cha mẹ em, đây đều là nhược điểm của em, cũng là nhược điểm của anh.
Nói xong, Tần Mục không đợi Cầu Tiểu Thiền tỏ vẻ gì, trở về phòng ngủ.
Hai hàng nước mắt lại từ từ rơi xuống, lúc này Cầu Tiểu Thiền thật sự cảm nhận được, có một người đàn ông che chở cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970947/chuong-757.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.