Cầu Tiểu Thiền gật đầu, nói:
- Đúng vậy, em chẳng những viết biên lai, còn đóng dấu lên trên, những chuyện này không thể qua loa. Anh cũng từng nói, chuyện nhỏ càng phải chú ý, mới không bị người khác nắm được nhược điểm. Nhưng không biết tại sao, tờ biên lai kia lại trở thành tờ giấy do tự em viết, khiến em trăm miệng khó phản biện.
Nói tới đây, nàng cũng quay người lại, đối mặt với Tần Mục, giọng nói run rẩy:
- Tờ giấy đó có vấn đề?
Tần Mục phá lên cười, ôm Cầu Tiểu Thiền vào trong lòng, nói:
- Tờ biên lai đó có vấn đề hay không cứ mặc nó, hôm đó là ai gọi điện cho em, chúng ta phải đi tìm hắn, hắn mới là mấu chốt.
Ánh mắt Cầu Tiểu Thiền sáng lên, vẻ lo lắng như đám mây đen luôn che phủ gần đây bởi vì những lời này của Tần Mục mà lộ ra một tia sáng, bật thốt ra cái tên đó.
- Được, bây giờ hắn đã cứng cáp rồi, đã bay đi còn muốn trở lại cắn thêm miệng thịt, hừ.
Tần Mục nghiêng người kéo ngã Cầu Tiểu Thiền, hài hước nói:
- Cuối năm nay, anh sẽ vô cùng bận rộn.
Tuyết rơi man mác, cả hai đã hoàn toàn chìm vào trong tình ái.
Ngày thứ hai sắc trời vẫn u ám, trận tuyết lớn như thổi quét cả kinh thành khiến cổ thành tràn đầy sắc thái lóng lánh.
Một tiếng nhõng nhẽo lười biếng từ trong chăn truyền ra, Cầu Tiểu Thiền đầu tóc rối bời mở mắt, mơ màng nhìn Tần Mục đang đứng bên cửa sổ, khóe miệng hiện lên nụ cười thỏa mãn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970945/chuong-758-759.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.