N- Thoả mãn thì thoả mãn, nhưng mà...
Nàng tiến đến bên tai Tần Mục nhỏ giọng nói ra:
- Quá đắt, tiền lương và trợ cấp của em không đủ mua vài món đâu.
Tần Mục cười rộ lên, hỏi:
- Thích hay không thích?
- Thích!
Hàn Tuyết Lăng vừa cười vừa nói:
- Nhưng mà quân trang vẫn tốt hơn, em có vài bộ đồ, đều là quân đội phát.
Tần Mục không kể nàng quân trang thế nào, nghiêng đầu nhìn qua người bán hàng, nói:
- Tiểu thư, chỉ cần là quần áo đã thử, tất cả đều gói lại. Chỗ các cô có đưa hàng không?
Người bán hàng ở bên cạnh nghe, còn tưởng hai người thử cho đã ghiền mà thôi, dù sao Tần Mục trên người mặc âu phục hàng hiệu, mà Hàn Tuyết Lăng chỉ mặc quần áo trung tính, trong mắt nàng đôi này không giống như có tiền.
Nhưng mà thời điểm nàng lâm vào suy nghĩ thì thẻ tín dụng của Tần Mục đã đưa qua. Người bán hàng mờ mịt nhận lấy, lại đi thanh toán nhìn con số liền run tay, ánh mắt nhìn qua Tần Mục đầy khâm phục.
Nam nhân trẻ tuổi này chính là người giàu thâm tàng bất lộ nha. Nàng run rẩy tay kéo vạch quần áo ra, muốn kéo tan run động trong lòng, vài vạn ah, con mắt không nháy đã mua cho nữ nhân của mình.
Hàn Tuyết Lăng cảm giác mẫn cảm, mím môi véo thịt hông của Tần Mục một cái, ngược lại hừ một tiếng. Tần Mục cười khổ lưu địa chỉ lại, yêu cầu cửa hàng trực tiếp đặt ở cổng là được, tới lúc đó hắn sẽ lấy.
Mua xong quần áo,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970927/chuong-772.html