Hàn Tuyết Lăng mới trải qua mưa gió, trong đầu lại nghĩ tới mưa rào cuồng phong đêm qua, trên mặt đỏ lên. Nhìn qua Tần Mục thấy hắn đang trêu tức, Hàn Tuyết Lăng khẽ cắn môi, hừ lạnh nói:
- Dù thế nào anh có phục hay không, nếu không chúng ta một lát nữa làm thêm một hồi, em không tin anh không sợ em.
Những lời này quá bưu hãn, đồng thời cũng đốt lửa trong lòng Tần Mục. Hắn nửa năm nay là ăn chay, ngẫu nhiên ăn vụng cũng vội vàng, nếu chính phụ phu nhân đã khiêu chiến, hắn tự nhiên không nên cự tuyệt.
- YAA.A.A.
Hàn Tuyết Lăng nhìn qua Tần Mục tới gần, phát ra tiếng thét kinh hãi:
- Anh đừng có điên, em chỉ đùa thôi.
- Muộn rồi!
Tần Mục cũng mặc kệ nàng là đặc chủng hay không đặc chủng, trong ánh mắt tỏa ra sắc thái nguy hiểm, một tay ôm Hàn Tuyết Lăng đẩy lên giường, lại hôn nàng.
Con mắt Hàn Tuyết Lăng mở to, bất lực mặc cho Tần Mục hôn môi của nàng, trong nội tâm không ngừng nói thầm: tự gây nghiệt không thể sống, tự gây nghiệt không thể sống ah.
Hai người ngủ trưa, buổi chiều khi tỉnh dậy đã hơn bốn giờ sáng. Ngủ tới trưa ngày ba mươi, hai người xem như hiếm thấy, Hàn Tuyết Lăng càng không chịu nổi, nói mê cái gì cũng không đứng dậy, bị Tần Mục vung chăng bông lên, lại vuốt ve một hồi thì nàng hờn dỗi đứng dậy mặc quần áo vào.
Hai người vừa thu thập xong thì Quý Chí Cương đã điện thoại tới, hỏi thăm Tần Mục có thời gian hay không, hắn mang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970925/chuong-773.html