Trong âm thanh của Dương Yếp mang theo nức nở. Tần Mục cảm giác trên tay nóng bỏng, vội vàng buôn tấm rèm ra, ý định đi tiểu đã bay mất, có thể nói có chút chật vật chạy ra khỏi phòng tắm, thuận tiện đóng cửa lại.
Hắn hoảng hốt đi ra phòng khách, Tần Mục thở hổn hển. Tại sao Dương Yếp ở trong phòng tắm thì hắn không rõ lắm, duy nhất biết rõ ở đó có nàng, Tần Mục bụng dưới bốc hỏa. Khoa học chứng minh rạng sáng là thời điểm cưng cứng hưng phấn nhất của nam nhân, Tần Mục cảm giác mình không khắc chế được, muốn đẩy phòng tắm đi vào, cứ như vậy biến Dương Yếp thành nữ nhân của mình.
Hắn tiếp một ly nước lạnh, uống cạn, cảm giác vẫn chưa đủ, lại uống một ly, sau khi uống hai ly nước, hắn thở dài một hơi, lại sờ trán và ổn định tâm thần.
- Anh sợ cái gì?
Giọng tịch mịch của Dương Yếp vang lên phía sau. Tần Mục chưa có hồi thần, hắn nện cái thùng nước. Hắn không biết vì sao sinh ra tức giận như thế, hình như đang tự trách mình, cũng đang trách Dương Yếp.
- Anh sợ cái gì?
Dương Yếp tiếp tục hỏi một câu.
- Tôi sợ cái gì? Làm sao cô biết tôi sợ cái gì?
Tần Mục ngẩng đầu lên, nhìn qua trần nhà thì thào tự hỏi.
- Tôi thấy quá nhiều người, trong mắt của tôi mỗi người đều mang theo mục đích.
Dương Yếp nói nhỏ:
- Bọn họ tặng tiền và trang sức cho tôi, tiền đưa tới phòng của tôi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970855/chuong-812.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.