Nếu quả thật đúng như lời Vương Hiểu Nhạc, cảm xúc của Triệu Vũ Hiên không ổn định, vậy Tần Mục còn có thể hiểu được. Lúc trong tết Triệu Vũ Hiên từng vì Tần Mục mạo hiểm, đến bây giờ Tần Mục lại không có chút tỏ vẻ, điều này đương nhiên làm trong lòng hắn phải có khúc mắc. Nhi đồng từ trong thôn núi đi ra, không giây phút nào không muốn mình vượt trội thật nhanh, có thể tìm được một chỗ đặt chân trong thủ đô, sau đó đón cha mẹ đến hưởng phúc. Tần Mục không phải không muốn cấp cho Triệu Vũ Hiên chút lợi ích thực tế, nhưng trong ngày tết chỉ cần là người có ý chí liền nhìn ra được dấu vết, bởi vì liên quan tới kỹ thuật nên không có người nào đứng ra nói gì, nhưng nếu lúc ấy Tần Mục giao cho Triệu Vũ Hiên chút thực quyền chỉ sợ sẽ có người nhảy ra phá rối, ít nhất là Viên Khắc Chấn sẽ nghĩ biện pháp gây khó cho Triệu Vũ Hiên.
Đây là ý tưởng muốn bảo hộ nhân tài của Tần Mục. Cảm xúc của Triệu Vũ Hiên không tốt là chuyện đương nhiên. Nhưng giờ phút này vẻ mặt Triệu Vũ Hiên lộ ra phức tạp ẩn chứa thất vọng, làm cho Tần Mục phát giác Triệu Vũ Hiên tuyệt đối không phải kẻ phản bội khoa nghiên cứu, nếu không nghe được tin tức Tần Mục bị điều đi phải có biểu tình mừng thầm ở bên trong.
- Cũng không phải là quyết định, vẫn còn cần chờ tổ chức thẩm tra mới được.
Tần Mục nói một câu, cũng không giải thích rõ với Triệu Vũ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970766/chuong-857.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.