Tiểu lưu manh nghe bên trong điện thoại vang lên thanh âm, tức giận thở dốc nói:
- Mày cứ giả vờ đi! Chỉ bằng mày còn muốn nhận thức Bưu ca…
Vừa nói tới đây, bên trong điện thoại truyền ra thanh âm lấy lòng của Đan Bưu:
- Alo, là Tần đại thiếu sao?
Tiểu lưu manh khẽ run rẩy, có khi nào hắn nghe qua Đan Bưu nói chuyện hòa ái như thế đây? Hắn hoảng sợ nhìn thoáng qua Tần Mục, run rẩy nói:
- Bưu ca, tôi là tiểu Tạp Mao ah…
Vân Băng vừa nghe thanh niên kia tự xưng tiểu Tạp Mao, bật cười, mang theo ánh mắt nghi hoặc nhìn Tần Mục, càng xem càng có hứng thú. Đi ăn điểm tâm gặp phải loại chuyện này, Tần Mục vẫn có thể gặp được người quen, làm Vân Băng càng thêm bội phục.
- Dạ, dạ dạ, Bưu ca, tôi đáng chết, tôi đáng chết.
Vân Băng chỉ thoáng phân thần, đã nghe tiểu Tạp Mao không ngừng nhận sai. Tần Mục mỉm cười cầm điện thoại, trầm giọng nói:
- Đan Bưu, tôi là Tần Mục.
- Ai nha, Tần đại thiếu, ngài xem việc này thật là…tôi lập tức đi qua bưng trà rót nước chịu nhận lỗi.
Đan Bưu luôn miệng nói. Nhân vật giống như hắn, nói đen không đen trắng không trắng, ở dưới hoàng thành kiếm cơm ăn, tin tức nhất định phải linh thông, công tử gia mỗi nhà có bao nhiêu năng lượng nhất định phải hiểu thật rõ ràng. Ngày đó Đậu Đức muốn người của hắn đi tập kích Tần Mục, kết quả người kia trực tiếp kéo ra vài binh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970753/chuong-866.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.