Tần Mục thấy hắn không biểu lộ thái độ, không khỏi nở nụ cười, nói:
- Anh nha, trong lòng khẳng định không phục, rõ ràng đã đánh tiểu Tạp Mao kia một trận, con người của tôi dù sao cũng nên đại nhân có đại lượng, mắt nhắm mắt mở là cho qua việc này có phải hay không?
Bị Tần Mục nói đến trong lòng, Đan Bưu vội vàng lau mồ hôi lạnh.
Tần Mục thở dài, chỉ chỉ cục gạch trên mặt đất, như có ám chỉ nói:
- Cục gạch này không vỡ, đôi mắt tôi không mù, anh dùng nó đập hắn, khổ nhục kế?
Đan Bưu biết không nói chuyện không được, cắn răng:
- Tần đại thiếu, thanh danh của tôi không phải do mình kiếm tới, là nhờ các huynh đệ chống đỡ lên. Tuy rằng bọn hắn đắc tội Tần đại thiếu, nhưng ngài cũng không có bao nhiêu tổn thất, tôi đã đánh gãy hai xương sườn của tiểu tử kia, tiền thuốc men phải do tự mình đào.
- Cái gì, anh nói cái gì!
Tần Mục vỗ bàn không chịu bỏ qua, chỉ vào mũi Đan Bưu mắng:
- Đan Bưu, tôi đã nói với anh, đừng không biết mình nặng mấy cân lượng, chút đồ chơi này của anh, ở trong mắt tôi cái rắm cũng không phải. Muốn gọi nhịp với tôi có phải hay không, anh còn chưa đủ tư cách!
Lời này của Tần Mục vô lại mười phần, khiến Vân Băng vô cùng rung động. Có đôi khi ôn văn nho nhã, có đôi khi như lăn lộn nhiều năm, rốt cục Tần Mục là người ra sao, tâm tư Vân Băng hoàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970751/chuong-867.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.