Hàn Tuyết Lăng nghe được lời của Tần Mục, trầm mặc một lát đáp ứng hắn sẽ không tiếp tục quan tâm, chuyên tâm dưỡng thai. Vô luận lời của nàng là an ủi chính mình hay không phải, Tần Mục cảm thấy lời của mình vẫn có chút trọng lượng trong lòng Hàn Tuyết Lăng, nên nói với nàng, lần này nội đấu chỉ sợ là thời gian quyết định người thừa kế của Hàn lão gia tử.
Hàn Tuyết Lăng nghe xong, phiền muộn nói:
- Vẫn là bộ đội tốt, ở chung với các binh sĩ bớt lo hơn rất nhiều.
Sau khi nói xong nàng gác điện thoại. Điện thoại vừa cúp, Ông Văn Hoa gọi tới, nói Hàn Tuyết Lăng muốn ra ngoài giải sầu, bà đã đặt vé máy bay đi Hong Kong.
- Đi giải sầu cũng tốt, đừng để cho nàng nhìn thấy nhiều chuyện lục đục với nhau như vậy, không tốt cho nhi đồng.
Tần Mục thở dài tận đáy lòng, dặn dò:
- Mẹ, qua đó ở hai tháng rồi hãy về, khi đó hẳn đã sóng êm gió lặng. Nhờ mẹ chăm sóc Tuyết Lăng cùng nhi đồng.
- Tiểu tử ngốc, mẹ là mẹ của con đâu, yên tâm đi. Bà thông gia cũng đi cùng, vừa lúc cho họ thưởng thức phong cảnh Hong Kong.
Ông Văn Hoa an ủi Tần Mục.
Sau khi nói xong điện thoại, trong lòng Tần Mục có chút không thoải mái, quay lại bàn miễn cưỡng cười, rót rượu cạn chén. Mạnh Khiết thè lưỡi, nhìn Mộ Băng Đồng nói:
- Thấy không, bị tôi nói trúng đó thôi, người này rõ ràng giả vờ.
Mộ Băng Đồng nghi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970739/chuong-871.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.