Hắn đang suy nghĩ làm sao đi bước tiếp theo, cửa phòng của Vân Băng bị kéo ra. Vân Băng buộc tóc đuôi ngựa, trên người mặc bộ quần áo kiểu Hàn quốc đang đẩy Tây Môn Nhạn đi ra khỏi phòng.
Trên người Tây Môn Nhạn mặc bộ quần tây áo sơ mi, mang giày da, đeo một cặp kính đen, đem dáng vẻ bướng bỉnh của nàng che lấp hoàn toàn, hơn nữa cách ăn mặc như vậy đi ra ngoài đường không còn chút nào hấp dẫn ánh mắt người khác.
Tần Mục khó hiểu nhìn Vân Băng, hỏi:
- Em đang làm chuyện gì khó hiểu vậy đây?
Vân Băng cười nói:
- Nếu sớm biết Tây Môn cũng đến Châu Nghiễm, em không đến nỗi ở đây bị nhàm chán như vậy.
Tần Mục có chút giật mình, đánh giá hai cô gái, kỳ quái hỏi:
- Hai người quen biết?
- Đương nhiên.
Vân Băng rót cho Tây Môn Nhạn ly nước, ngồi vào cạnh Tần Mục nói:
- Nguyên trước kia em hỗn thế nào, anh không phải không biết. Nói cho anh biết, Tây Môn là bảo tiêu chuyên trách cho em khi ở phía nam, nếu tham dự trường hợp nào cỡ lớn, em sẽ mang nàng đi theo bên cạnh.
Tần Mục nghe được có chút không đúng, cẩn thận nhìn biểu tình của Vân Băng, không phát hiện điều gì, nghĩ lại, chỉ vào Tây Môn Nhạn nói:
- Không đúng, lúc anh đi Cửu Giang, nàng không phải là không có đi theo em sao?
Vân Băng xì một tiếng khinh miệt, không nói gì thêm, sắc mặt chợt hồng, giống như có bí mật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970691/chuong-897.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.