- Từ nơi này nhìn sang, Phổ Thượng, Phượng Minh, Kỳ Lân đều thấy được. Nhập Hải, anh xem theo cục diện xây dựng hiện tại, có điều gì muốn nói hay không?
Tần Mục đưa ra đề mục cho Văn Nhập Hải giải đáp.
- Hai năm qua việc xây dựng cùng khai phát các khu thật rõ ràng, nhưng mỗi lần đi làm, tôi cũng không tự chủ được đem bốn khu xem xét, bởi như vậy, tôi lại có cảm giác không nhịp nhàng, thật loạn.
Văn Nhập Hải dừng một chút, tiếp tục nói:
- Kiến trúc loạn, phân bố buôn bán cũng loạn, xây dựng nhà xưởng càng loạn. Nếu đem sản nghiệp phân công bố cục, tỷ như đem nhà xưởng ô nhiễm tụ tập cùng nhau, vậy càng lợi cho việc giải quyết nước thải, phí tổn càng tiết kiệm hơn rất nhiều.
Văn Nhập Hải không nói rõ những công trình xử lý ô nhiễm hoàn toàn không tốt, Tần Mục không khả năng không biết, mình cũng không nên nói ra làm mất hứng.
Tần Mục nở nụ cười, nhưng không hỏi vì sao, mà tiếp tục hỏi:
- Anh cảm thấy được nếu giao cho anh xử lý, anh sẽ làm sao quy hoạch bố cục bốn khu?
Vấn đề này có chút sâu xa, cho dù Văn Nhập Hải có tài cũng không nghĩ được chu đáo. Hắn suy nghĩ hồi lâu, thật cẩn thận nói:
- Tần bí thư, xin tha thứ tôi tài sơ học thiển, trong ngành trù tính chung ở đại học tôi bị thi lại nhiều lần.
Tần Mục cười sang sảng, hoàn toàn không còn chút bộ dạng tức giận vừa rồi. Hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970295/chuong-1102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.