- Thấy không, thấy không, tiểu tử này có phải là Tần Mục hay không, có phải là chủ nhiệm văn phòng khai phát của Châu Nghiễm các người hay không?
Thành quản bị hắn nắm áo làm sao nhận thức được Tần Mục, nhưng đội trưởng của họ đang đứng bên cạnh cúi đầu khom lưng với Tần Mục, vừa nhìn liền biết không phải người thành thật. Thành quả kia tính tình cũng quật, cứng rắn nói:
- Khu vực kia cấm bày quán vỉa hè, đã có đặt bảng lớn như vậy, anh nhìn không thấy sao? Nếu các anh không ăn, bọn họ cũng sẽ không qua bày hàng, nói đến cùng chính các người dung túng loại hiện tượng này.
- Nha, anh thật sự là biết nói chuyện ah.
Quách Thiếu Đình trừng mắt bầm tím kêu lên:
- Theo anh nói như vậy, nếu không có khách đi chơi, vậy thì đám kỹ nữ cũng không cởi được dây lưng quần phải không?
Tần Mục thiếu chút nữa cười thành tiếng, tiểu tử Quách Thiếu Đình ít nhất từng hỗn qua quan trường, làm sao nói chuyện thô tục như vậy. Tuy rằng đạo lý là như thế, nhưng cũng không nói nói thẳng ra đi. Thật hiển nhiên những lời này của Quách Thiếu Đình tạo cộng hưởng, thanh âm tiếng cười vang vào bên tai Tần Mục.
- Được rồi, đừng hồ nháo, nơi này là cơ quan, không phải hậu hoa viên nhà anh.
Tần Mục trầm giọng trách mắng Quách Thiếu Đình, lấy ra ví tiền, nhìn đội trưởng thành quản nói:
- Quy định của thành phố nhất định phải tuân thủ, không thể vì anh ấy là bạn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970294/chuong-1103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.