Khoa trưởng kia phải động không ít quan hệ, tốn tiền biếu không ít mới cơ hội vào văn phòng khai phát, tay còn trống trơn chưa kiếm được gì đâu, làm sao chịu rời đi? Hắn không chút do dự hồi đáp:
- Đầu xuân sang năm trong phạm vi bốn khu tuyệt đối sẽ không xuất hiện loại gạch đặc ruột nữa.
Tần Mục gật gật đầu, chậm rãi nói:
- Ai, cũng đừng trách tôi mắng anh, từng cử động nhỏ nhất của văn phòng chúng ta không chỉ riêng những người lãnh đạo Châu Nghiễm đang nhìn, ngay cả tỉnh ủy thậm chí bên thủ đô cũng chú ý đến chúng ta. Công tác không thể không làm, trách nhiệm của chúng ta thật sự là quá nặng, làm ra thành tích thì là mẫu mực trong cả nước, nếu không có thành tích chúng ta không mặt mũi nào đối mặt với mọi người!
Trước tiên giáo huấn, sau đó lại nói đến tình cảm, chút nhiệt huyết còn sót lại trên người khoa trưởng kia bị đốt lên, hoặc là nói con đường thăng quan tiến tước sau này đã bày ra trước mắt hắn, cho nên bắt đầu từ ngày này cho tới mãi 29 tết vị khoa trưởng kia chưa hề về nhà, toàn tâm toàn ý dốc sức trong công tác. Vì thế ở thời gian nghỉ ngơi Tần Mục còn đặc biệt tặng tiền thưởng cho hắn, đem vị khoa trưởng kia cảm thấy thật vui vẻ mãn nguyện.
Huấn xong mấy khoa trưởng, trong lòng Tần Mục có chút hư không, muốn gọi điện cho Hàn Tuyết Lăng các nàng, nhưng không nghĩ ra phải nói gì. Hiện tại hắn thật giống như con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970274/chuong-1115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.