Mấy tên kia vỗ mông ngựa, trong lúc nhất thời sương mù lượn lờ, là thiên lôi của tên Lâm thiếu. Lâm thiếu ngậm xi gà, ôm cô gái xinh đẹp, đáy mắt cười lạnh, lập tức gọi đồ ăn uống.
Tần Mục an ủi Bạch Nhược Hàm vài tiếng, Tần Mục chạy tới chỗ sVăn Nhập Hải:
- Thông tri người lãnh đạo của cục công an và giao thông tới đây.
Lời hắn nói lạnh như băng, đã vạch mặt thì không cần bày giá đỡ cái gì, tất cả mọi người bằng bổn sự.
Nói xong Tần Mục móc điện thoại ra, tìm được dãy số và gọi.
- Xin chào, là Trương thư ký sao? Anh khỏe chứ, tôi là Tần Mục.
Trong điện thoại hơi im lặng, sau đó lại nhiệt tình hỏi
- Tần phó chủ tịch, ngài khỏe ngài khỏe chứ, lúc nào đến Uy Bình?
Hai người hàn huyên vài câu. Tục ngữ nói đội ngũ không động, lương thảo đi đầu. Tần Mục tại Quảng Châu ba năm, tuy là lăn lộn tư lịch bồi dưỡng dòng chính, nhưng hắn đã sớm hiểu thật sâu, chiến địa cuối cùng của hắn là Uy Bình. Hai phe sẽ tập trung lực lượng tại đây, nhưng mà đấu nhau sẽ là Tần Mục cùng Mộ Thiên Các, song phương sẽ đánh nhau tại Uy Bình, cơ hồ tất cả vốn liếng sẽ nhờ hia người cân đối. Cho nên Tần Mục tại Uy Bình an bày cây đinh không lớn không nhỏ, cũng không có nghĩa là bỏ mặc quan trường thành phố Uy Bình trở thành nơi Mộ Thiên Các độc chiếm. Người khác tuy không ở Uy Bình, nhưng không có nghĩa là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-quan/1970125/chuong-1205.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.