8h sáng, ngày hôm sau,
Len vừa mới bước ra từ phòng tắm. Trên tay cậu là một cái khăn và cậu đang dùng nó để lau đầu. Lau đầu xong thì vô tình Len quay qua và nhìnthấy chồng sách vở đặt trên bàn
” _Về phòng chuẩn bị sách vở đi. Khi nào về tôi sẽ qua kèm cho cậu.
_Vậy hứa nhé, cậu sẽ kèm cho tôi.
_Ừ. Chuẩn bị đi…………..”
Len khẽ nhăn mặt. Thật sự là cậu đã vô tình quên đi lời hứa đó. Hèngì, hôm qua khi cậu đi tới chỗ đó thì đột nhiên có một cảm giác ray rứtvà khó chịu, giống như là cậu đã quên đi một việc gì đó rất quan trọngvậy, nhưng cho dù nghĩ thế nào thì cậu vẫn không nghĩ ra mình đã quêngì.
Len quay lại, nhìn qua bức tường bên kia. Và bên kia bức tường chínhlà phòng của Rin. Không hiểu sao khi nhận ra mình vừa thất hứa với Rinthì cảm giác có lỗi của bảy năm trước lại quay về. Nó ray rứt và khóchịu.
Len thay đồ và dự định là sẽ qua phòng Rin nói lời xin lỗi hay làmmột cái gì đó để chuộc tội. Rất đơn giản là cậu không muốn nhìn thấykhuôn mặt méo mó của Rin vì cậu luôn hy vọng rằng Rin chính là cô bé năm xưa.
Len bước ra khỏi phòng rồi đi đến trước cửa phòng Rin. Cậu nắm thành cửa định kéo xuống thì
_Reng. Reng. Reng.
Sau khi tiếng chuông điện thoại thì Len liền nhấc máy nhưng tay vẫn còn để trên thành cửa
_Sao rồi? – giọng Len có chút hồi hợp
_……………….. – đầu dây bên kia
_Có chắc không? – lần này thì giọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-pho-hoc-vien-vocaloid/139909/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.