_Khoan đã. Tôi sẽ kèm cho cậu nhưng với một điều kiện. – Len nói với giọng nguy hiểm
_Thật hả? Cậu sẽ giúp tôi thật sao? Cậu thật tốt mà. – mắt Rin sáng rỡ vì Rin chỉ nghe vế đầu là “Tôi sẽ kèm cho cậu”
_Ừm. Nhưng phải có điều kiện. – Len lặp lại câu nói
_Gì? – Rin hụt hẫng, nhưng vẫn nhanh nhảu nói tiếp _Như vậy là khôngđược đâu. Ông bà xưa có câu rằng: “Giúp người không cần điều kiện thì đó mới là người tốt.”
“Hehe. Mình thông minh thật. Chỉ trong phút chốc là nghĩ ra được một câu châm ngôn hay như vậy.”
Rin thích thú, đứng cười tủm tỉm một mình. Còn Len thì nhăn mặt. Thật ra, thì anh có việc quan trọng cần giải quyết ở Hội học sinh, vậy màbây giờ lại vướng vào Rin – một con nhỏ học sinh chuyển trường phiềnphức.
Rồi đột nhiên Len đi tới gần Rin và ép Rin sát vào tường. Rồi đưa mặt mình lại gần mình mặt Rin. Hai đôi mắt nhìn xoáy vào nhau.
_Vậy sao? – Len hỏi lại, mặt thì cười đểu
_Ờ……..ừm. – mặt Rin đỏ ửng sau đó thì quay mặt đi chỗ khác
_Ồ. Nhưng tôi thích làm người xấu hơn. Vậy nhé. – để lại cho Rin nụ cười sau đó thì Len bước đi
Rin đứng đơ ra vài giây. Sau đó thì tỉnh ngộ. Gương mặt méo mó, ủ rũnhìn theo hướng Len đi. Không còn cách nào khác Rin phải cất giọng gọilại.
_Nè, khoan đi đã. Vậy điều kiện của cậu là gì? – Rin nói với giọng buồn bã
_Biết ngay là sẽ kêu lại mà. – Len nói nhỏ với chính mình
_Về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-pho-hoc-vien-vocaloid/139908/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.