Không phải một ngày, mà là ba ngày.
Con bà nhà ngươi!
Còn thứ gì khi dễ người hơn thế này không?
Quả nhiên, thằng nhãi này vừa lên sân khấu, là chắc chắn không có chuyện tốt.
Không xem nữa!
Khán giả kiên quyết không xem nữa, Hoa Nguyệt Lâu người ta cũng có kịch nói, nhưng ngày nào cũng kinh doanh, chẳng ngừng diễn một ngày nào cả, người ta chuyên nghiệp là như thế chứ, ai như thằng nhãi nhà ngươi nói ít mà đánh rắm nhiều, hơi tí là ngừng diễn, có chuyện gì khốn nạn hơn vậy không.
Trong lúc nhất thời, tiếng phản đối xùy xùy vang lên rung trời!
Hàn Nghệ cũng thật là vĩ đại, từ khi Phượng Phi Lâu khai trương đến giờ, tiếng vỗ tay, tiếng khen ngợi luôn chỉ dành cho đám Mộng Nhi và Tiểu Béo, còn tiếng xùy xùy chửi rủa thì mãi mãi chỉ thuộc về hắn, chẳng ai cướp nổi.
Hàn Nghệ cũng quen rồi, trong tiếng chửi mằng xùy xùy đầy trời này, vẫn ung dung bình thản, lão tử sinh ra đã là mệnh chịu thiệt rồi, còn sợ éo gì.
Được một lúc lâu, chờ sau khi tiếng chửi rủa tan dần, hắn mới mở miệng nói: "Xin lỗi, xin lỗi, tại hạ vô cùng lý giải tâm tình của các vị hiện tại, nhưng cũng mong mọi người có thể thông cảm cho tại hạ."
Dừng một lúc, hắn nói tiếp: "Bởi vì đây không phải là việc nhỏ. Ngành dệt của Đại Đường chúng ta là đệ nhất thiên hạ, nó đã trở thành một trong các biểu tượng của Đại Đường chúng ta. Phàm nhắc tới tơ lụa, thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-nien-nhan-roi-o-duong-trieu/2417051/chuong-238.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.