Cái mà được Trạch Đông Nam gọi là thuốc bổ kia đã được Lý Ngộ Trình mang đi kiểm tra thông suốt hai ngày, phải qua tay của một vị bác sĩ chuyên nghiên cứu về thuốc vô cùng có tiếng. Hiện tại ông có có được kết quả, liền tập trung tất cả mọi người lại với nhau. Trạch Đông Nam và Quách Quỳnh Như phải tự đích thân tới Lý gia, và dĩ nhiên sẽ đem theo cả Trạch Thanh Hy. Cô ta giờ đây ánh mắt lúc nào cũng trở nên dè dặt từng li từng tí, ánh nhìn dành cho mọi người cũng đã khác đi nhiều phần. Lý Ngộ Trình đối với cô ta đã không còn tình thương, nói trắng ra là trước giờ đều không có tình thương. Từ khi Trạch gia nhận nuôi cô ta, mỗi lần gặp ông chỉ hỏi han theo lễ nghĩa, chỉ có vợ ông là đem lòng yêu thương con bé như cháu ruột của mình. Ngồi chờ Lý Ngộ Trình công bố kết quả mà cứ như đang ngồi trên một nồi nước sôi, mồ hôi hột sau lưng Trạch Thanh Hy thấm đẫm một khoảng áo. Đinh Khánh Lam từ trên lâu xuống, ánh mắt vô tình chạm trúng tấm lưng cô ta, chỉ khẽ mỉm cười.
"Trạch Thanh Hy, đây là thuốc bổ của con sao?" Lý Ngộ Trình cầm lên túi thuốc, đưa ra trước mặt Trạch Thanh Hy. Ông nhướng mày, vẻ mặt lạnh tanh không chứa đựng cảm xúc. Sao lúc này nhìn ông giống Lý Ngộ Tranh quá vậy? Không, là Lý Ngộ Tranh giống Lý Ngộ Trình!
"Dạ... dạ... Là thuốc bổ con mua cho ba"
"Mua cho ba thôi sao? Của mẹ con đâu??" Lý Ngộ Trình tiếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-mai-truc-ma-ngung-lam-ban/1646738/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.