Cô gái Phương Trinh đó đâu rồi?" Đinh Khánh Lam nằm lướt web, chợt nhớ ra đã mấy ngày hôm nay không thấy Phương Trinh đâu nên lên tiếng hỏi.
"Chuyển tới chỗ anh trai cô ta rồi" Lý Ngộ Tranh nằm bên cạnh xoa xoa cái bụng tròn tròn của cô, thuận miệng đáp lời.
"À"
"Bao giờ con mới chui ra để anh với em làm đám cưới nhỉ?" Lý Ngộ Tranh phụng phịu trề môi, Đinh Khánh Lam nhìn mà nhịn cười không nổi.
*Cốc cốc*
"A Tranh, ba có việc"
"Ba vào đi"
Lý Ngộ Tranh hôn cái chụt vào bụng Đinh Khánh Lam, rồi bật người ngồi dậy. Lý Ngộ Trình cũng vừa hay tiến vào sau cảnh tượng vừa rồi, trên tay ông là một sấp tài liệu. Thật may là ông chậm rãi đấy nhé, không lại hỏi tại sao già rồi mà lại còn bị ngược cẩu.
"Tiểu Lam ngủ sớm đi con, ba tới đưa tài liệu về công việc" Lý Ngộ Trình đặt sấp giấy lên bàn, thấy Đinh Khánh Lam vẫn còn mở to con mắt liền lên tiếng nhắc nhở.
"Dạ con biết rồi, con ngủ liền đây"
"Ba, vụ của Trạch Thanh Hy thì sao? Ba có giống cậu mợ không?"
Lý Ngộ Tranh vội hỏi khi thấy ông toan tính ra ngoài, ông nghe vậy thì quay lại nhìn anh đầy trầm tư:
"Ý con là sao?"
"Ba tin cô ta sao?"
"Lúc trước có tin, giờ thì hết rồi. Con yên tâm, em họ con không thiệt được đâu"
Lý Ngộ Trình cười cười đáp lại câu hỏi của con trai, rồi không gán lại liền rời đi, không dám làm phiền vợ chồng nhà nọ. Đinh Khánh Lam chớp chớp mắt nghiêng đầu nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-mai-truc-ma-ngung-lam-ban/1646737/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.