"Thật ngại" Triệu Hoàng Sinh khẽ cười khổ, cười mà lại chẳng giống cười. Có lẽ cậu ta cảm thấy thật xấu hổ khi có một người cha như vậy.
"Trạch Thanh Hy... Là em ruột của cậu?"
"Chắc vậy rồi..."
Lý Ngộ Tranh sau khi rời khỏi liền trở về nhà, như đã hứa sẽ dẫn Đinh Khánh Lam đi chơi. Coi như là để bù đắp tình cảm cho ba ngày qua đi! Đinh Khánh Lam tíu ta tíu tít chạy ra, Lý Ngộ Tranh đang thảnh thơi đứng tựa lưng ở trước xe chờ cô xuống. Anh vừa nhìn lướt qua Đinh Khánh Lam một cái, lại nhìn thêm một cái nữa.
"Em yêu, anh bảo"
"Hả? Sao cơ?" Đinh Khánh Lam mở to đôi mắt tròn long lanh, trông trong sáng không tả được!
"Bụng em to lên nhiều thế nhỉ?" Lý Ngộ Tranh gạt cái bản mặt của cô ra một bên, nhún chân ngồi xổm xuống dòm ngó cái bụng to to của cô. "Có khi nào sắp sinh rồi không?"
"Anh bị điên à! Chín tháng mười ngày cơ mà!!" Đinh Khánh Lam mắt như sắp khóc tới nơi, dúi mạnh cái đầu anh một cái.
"A" Lý Ngộ Tranh nhăn nhó ôm đầu, rồi lại gật gật: "Đúng rồi nhỉ, mới ba tháng hai mươi ngày"
"..." Ba tháng hai mươi ngày? Ông nội này ông ấy đếm cả số ngày nữa đấy hả?
Chơi bời hết nửa ngày, cuối cùng Đinh Khánh Lam cũng ngoan ngoãn cùng Lý Ngộ Tranh đi khám thai. Vừa tới cửa bệnh viện thì anh lại nhận được cuộc gọi của ai đó, nói là có công việc. Đinh Khánh Lam cũng không hỏi gì nhiều, liền gật đầu để anh đi giải quyết. Còn cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-mai-truc-ma-ngung-lam-ban/1646725/chuong-110.html