"Thế nào rồi?"
"Cô ta đã ra ngoài"
"Tốt lắm, đưa về đây"
Trong căn phòng bị bao trùm bởi bóng tối, âm giọng khàn khàn của một người đàn ông đang trò chuyện cùng ai đó qua chiếc điện thoại trên tay. Ông ta cúp máy, ánh mắt xa xăm nhìn vào khoảng không vô tận như đang suy tư điều gì đó. Điếu thuốc trên tay cũng đã cháy rụi từ khi nào, bị ném xuống đất và dẫm bẹp không thương tiếc.
Khoảng mười phút sau, cánh cửa phòng bị ai đó từ ngoài gõ vào. Sau một hồi không thấy ai lên tiếng thì tự động mở ra, một cô gái bị hai người vệ sĩ lôi đến trước mặt của người đàn ông.
"Ông muốn gì?" Cô ta trợn mắt đầy hung tợn, gằn lên từng chữ rít qua từng kẽ răng.
"Trạch Thanh Hy, cô sống sung sướng bấy nhiêu năm, có phải đã quên luôn người cha này không?"
"Ông không phải cha tôi!"
"Nào con gái, đừng hỗn láo như vậy!?"
Đinh Khánh Lam vắt chéo chân ngồi trên sofa ở phòng khách, trông chẳng khác bà mẹ thiên hạ là bao. Lý Ngộ Tranh cũng ngồi đối diện, nhìn vị trước mắt mà không khỏi ngao ngán. Quách Yến Trang và Mặc Tần Sênh cũng không biết đã lôi nhau đi đâu, từ khi hai người về đã không thấy bóng dáng một ai rồi. Hiện tại trong nhà chỉ có duy nhất Đinh Khánh Lam và Lý Ngộ Tranh.
"Em muốn ăn xoài"
"Đúng thật là, có thai vào em như con nào ấy?" Lý Ngộ Tranh lắc đầu thở dài một hơi, có phải là ai mang thai cũng đều nghiện xoài hay không? Một ngày Đinh Khánh Lam
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-mai-truc-ma-ngung-lam-ban/1646709/chuong-94.html