"Thật xin lỗi" Đinh Khánh Lam cười xuề xòa, gãi gãi đầu tỏ vẻ hối lỗi. Khánh Chi cũng chỉ cười trừ cho qua, Triệu Hoàng Sinh thì không nói gì. Bỗng cậu như nhận ra gì đó, nhìn Đinh Khánh Lam một các đăm chiêu:
"Tôi biết vì sao tôi thích cậu rồi, Đinh Khánh Lam"
Khánh Chi nghe cậu này đầu bỗng "oang" một cái, Triệu Hoàng Sinh vừa mới nói cái gì? Anh ấy... thích chị Lam?
"Cậu nói gì?" Giọng nói âm trầm của Lý Ngộ Tranh vang lên, cuối cùng anh chàng cũng chịu lên tiếng trong suốt quá trình. Mặt anh tối sầm, Triệu Hoàng Sinh thấy bộ dạng này của anh lại khẽ bật cười.
"Chỉ là thì ra Khánh Lam có nụ cười rất giống Khánh Chi, dễ ghen quá vậy ông bạn"
"Ai là bạn cậu!" Lý Ngộ Tranh cảm thấy hơi bị quê một chút, liền thẹn quá hóa giận. Ai mà thèm làm bạn của cậu ta! Cậu ta từng muốn cướp Khánh Lam của anh đấy biết không hả?
Rốt cuộc thì Khánh Chi cũng thở phào nhẹ nhõm... Làm cô còn tưởng...
"Thôi đi, người ta lên tiếng chủ động mà anh thái độ gì thế hả?" Đinh Khánh Lam rõ ràng là không hài lòng với biểu hiện này của Lý Ngộ Tranh, nhấc tay liền véo một cái rõ đau vào eo anh. Lý Ngộ Tranh ấm ức không thôi, ánh mắt vô tội chiếu vào cô người yêu đầy phi lý. Có ai lại suốt ngày đi đánh chồng tương lai của mình một cách vô cớ như thế hay không!
"Ông ta đâu?" Triệu Hoàng Sinh ngó nghiêng một hồi, không thấy bóng dáng Triệu Vũ đâu mới lên tiếng hỏi. Nghe câu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-mai-truc-ma-ngung-lam-ban/1646708/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.