Sáng sớm hôm sau, sau khi ăn xong bữa sáng và cảm ơn bà cụ, Tô Thăng liền dẫn Phàn Hiểu Nhược rời khỏi.
Dọc đường đi, Phàn Hiểu Nhược im lặng khác thường, đi thẳng đến trạm xe mà không nói câu nào. Về chuyện muốn đến nhà bà nội chơi, đã bị cô hoàn toàn quên lãng từ lâu.
Tới trạm xe, nhân viên bán vé cho hay đã không còn vé xe buýt, chỉ có thể ngồi xe lửa. Tuy là xe lửa thoải mái một chút, nhưng phải vòng nhiều đường hơn xe buýt. Cơ mà đã hết cách, hai người vẫn mua vé xe lửa.
Tuy rằng Tô Thăng cảm thấy kỳ lạ với sự im lặng khác thường của Phàn Hiểu Nhược, nhưng làm thế nào anh cũng không mở miệng được, vì thế anh chỉ có thể duy trì sự im lặng như cô, tìm chỗ ngồi trên xe thu xếp ổn thoả.
Lộ trình rất dài, Phàn Hiểu Nhược vốn coi như an phận, im lặng ngồi tại chỗ. Nhưng mà hai mươi phút sau, cô rốt cuộc hoàn toàn lộ nguyên hình, hết nhìn đông tới nhìn tây, ngắm trên ngắm dưới, xoay qua xoay lại. Tô Thăng không nói lời nào mà đứng dậy rời đi, Phàn Hiểu Nhược nhăn mặt nhìn bóng lưng của anh: hứ, kéo cái gì mà kéo…
Không bao lâu Tô Thăng trở lại, trong tay cầm thêm mấy quyển tạp chí, sau khi ngồi xuống anh đưa cho Phàn Hiểu Nhược nói: “Này, chắc là loại em thích phải không?”
Phàn Hiểu Nhược nhận lấy, có chút ngơ ngác, cô cúi đầu nhìn, đều là những tạp chí tiểu thuyết thanh xuân. Phàn Hiểu Nhược nghiêng đầu: “Sao anh biết?” Khoé miệng Tô Thăng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-mai-oan-truc-ma/559601/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.