Thẩm Thanh Yến như lớn lên trong một đêm, trở nên trầm mặc, có đôi khi một mình quỳ ở từ đường cả ngày, Nghiêm Tu lo lắng cho hắn, vì thế liền dọn qua ở cùng hắn.
Ban đêm nghe được tiếng khóc đè nén, Nghiêm Tu mở mắt ra, thấy Thẩm Thanh Yến mở to hai mắt, cắn chăn, nước mắt không tiếng động chảy đầy mặt.
Nghiêm Tu chậm rãi vươn tay, ôm Thẩm Thanh Yến lại.
Vòng tay của y cũng không rộng, nhưng cánh tay rất có lực, Thẩm Thanh Yến chôn ở bả vai y, rốt cục không kìm nén được thất thanh khóc gào lên.
“Nghiêm Tu… Ta không còn cha, mẹ cũng không có… không còn ai chịu thương ta nữa…” Chẳng qua chỉ là một đứa trẻ mười mấy tuổi, khóc tim phổi đau nhức, giọng nói khàn khàn, âm thanh kia non nớt mà sắc bén, giống như một lưỡi dao sắc bén đâm vào lòng người.
“Đừng khóc, đệ còn có ta, đừng khóc…” Nghiêm Tu lau đi nước mắt khóe mắt hắn, thấp giọng an ủi.
Thẩm Thanh Yến bỗng chốc mở mắt, “Huynh sẽ không bỏ ta đi chứ?”
“Sẽ không đâu.” Nghiêm Tu ấn đầu hắn vào vai mình, “Nghĩa phụ nói, chúng ta phải nương tựa lẫn nhau, ta sẽ không rời bỏ đệ.” Bả vai thiếu niên đơn bạc mà ấm áp, cũng là thứ duy nhất hắn có thể bắt được. Thẩm Thanh Yến ôm y, chậm rãi nhắm hai mắt lại, nhưng hắn vẫn không ngủ được, hắn nắm lấy quần áo trên ngực Nghiêm Tu, lại thấp giọng hỏi, “Là lúc trước ta đổi nước trà của huynh thành nước ớt, bệnh của phụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-loan-yen/2488388/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.