Gia Khánh rung động với Trúc Chi có phải chỉ là cảm xúc nhất thời? Y không tin chuyện như thế. Y đã để ý cô kể từ khi cô cứu mạng mình. Một thần phán xét như Gia Khánh chưa bao giờ cần ai cứu mạng cả. Vậy mà Trúc Chi, một cô gái còn chưa biết gì về y, chỉ thấy được điềm báo về cái chết của y, đã không ngại nguy hiểm đến cứu y một mạng. Y chắc mẻm thời khắc đó y đã có chủ tâm để ý đến cô.
Gia Khánh chọn cách bảo vệ thân phận của cô không chỉ vì muốn thực hiện lời hứa với Huyết Yêu, mà còn vì muốn bảo vệ người con gái kia mà thôi. Có thể tình cảm của y đã từ từ lớn dần từ lúc nào y không hay biết, không phải là cảm xúc nhất thời.
Tuy vậy, Gia Khánh không muốn bản thân làm ra những chuyện không hay ho trước mặt Trúc Chi. Vì thế khi đôi môi y gần như chạm vào đôi môi của cô, thì y đột nhiên dừng lại. Y rời khuôn mặt của Trúc Chi trước, vẫn còn bối rồi, không dám đối diện với ánh mắt hãi hùng của cô.
Gia Khánh nói lí nhí:
“Ta xin lỗi.”
Trúc Chi gượng cười, dù trong lòng vẫn còn rất hoang mang:
“Không sao cả. Tôi cá là anh đang lầm tưởng tôi là Khuê Cẩm. Tôi có thể hiểu.”
Gia Khánh quay người lại, y cố nhìn vào đôi mắt của cô và khẳng định một cách chắc nịch:
“Ta không lầm tưởng cô với ai cả.”
Trúc Chi to tròn đôi mắt, ngước nhìn Gia Khánh, trên mặt vẫn còn nét mơ hồ khó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-kiem-cua-quy/352463/chuong-338.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.