Sau khi thành công kí khế ước với Ám Kim Sư Hổ, tu vi của Mạc Thiên Sinh lập tức tăng lên một tầng. Cùng lúc ấy, Trác Phàm đem chiếc hộp năm xưa lão bản ở tiệm rèn đưa cho lấy ra. Bên trong là một chiếc áo giáp cùng một cái chỉ giới. Trên thực tế, nói áo giáp cũng không đúng bởi lẽ nó không có tác dụng phòng thủ mà là hạn chế.
Trác Phàm nói nó là linh bảo cấp một tên là Huyền Trọng Giáp có thể thay đổi linh hoạt trọng lượng. Còn chỉ giới kia giống như công tắc điều khiển, chỉ cần dựa theo ý niệm liền có thể khiến Huyền Trọng Giáp nhẹ như lông hồng hoặc nặng đến vạn cân.
Hiện tại, Mạc Thiên Sinh mặc dù không mang theo phụ trọng nhưng có Huyền Trọng Giáp cũng khiến hắn giống như đang vác lấy nghìn cân. Mà rõ ràng, việc cân nặng của Huyền Trọng Giáp thay đổi chính là dấu hiệu Trác Phàm cho phép hắn xuất thủ.
Mạc Thiên Sinh đi tới bên cạnh Mạc Thế Khải khẽ nói: “Phụ thân, ngài tin tưởng con sao?”
Mạc Thế Khải nhìn ánh mắt không chút dao động của nhi tử, trong lòng tuy lo lắng nhưng vẫn thở dài gật đầu.
Mạc Thiên Sinh trên mặt hiện ra nét vui vẻ. Nhưng rồi khi hắn ghé sát Trác Phàm nói thầm: “Sư phụ. Giảm thêm chút nữa có được không. Năm trăm cân hình như vẫn còn hơi nhiều.”
Trác Phàm thì thầm đáp lời: “Ta cũng tin tưởng ngươi giống phụ thân ngươi.”
“Ách.”
Mạc Thiên Sinh mặt giống như tro tàn. Đáng lý vừa rồi hắn nên bảo Trác Phàm giảm phụ trọng xuống rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-gioi-chi-chien/372076/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.