“Ta và phụ thân không cần thành ý của các người. Mời về cho.”
Sau câu nói ấy, Mạc Thiên Sinh cùng Trác Phàm chậm rãi bước vào. Trên đường tới đây, với số lượng linh thạch còn dư dả, hai người tranh thủ mua y phục khác thay vào. Dù sao tham gia đại thọ đâu nên ăn mặc giống như khi còn ở Hoàng Liên Sơn được.
Mạc Thế Khải nhìn gương mặt quen thuộc kia, bao nhiêu cảm xúc trong lòng lập tức dâng lên. Nếu không phải ở trước mặt còn có rất nhiều người thì ông đi tới ôm chầm lấy nhi tử của mình.
Mà lại, khi nhìn vào Mạc Thiên Sinh, Mạc Thế Khải cảm giác có gì đó khang khác. Lúc xưa nhi tử của ông là một thiếu niên trắng trẻo gầy guộc, chỉ biết lẽn bẽn đi phía sau phụ thân mà thôi.
Thế mà bây giờ Mạc Thiên Sinh rõ ràng đã cao lớn hơn trước, thân hình cũng ra dáng nam nhi hơn. Đặc biệt là bên dưới làn da hơi ngả màu đồng kia là cơ bắp săn chắc nhưng chẳng hề khoa trương khiến Mạc Thế Khải cảm giác là lạ.
Chẳng những vậy, lần này trở về Mạc Thiên Sinh không hề che giấu khí tức của mình mà cho dù hắn có che giấu thì làm sao tránh khỏi pháp nhãn của những tu giả cao hơn một hai cảnh giới ở đây.
“Tụ Khí tầng năm?”
Mạc Thế Đông nhíu mày, trong lòng âm thầm kinh ngạc. Tình huống của Mạc Thiên Sinh thế nào lão đương nhiên hiểu rõ. Từ nhỏ căn cơ không vững, lang y chuẩn đoán trừ phi có đan dược thập phẩm hỗ trợ thì mới đủ khả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-gioi-chi-chien/372075/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.