Trác Phàm và Mạc Thiên Sinh đứng ở bên ngoài trang viên Mạc gia, ánh mắt quan sát trước sau. Đống rác và phân mèo bốc mùi làm cho nơi này tương đối ít người qua lại. Mà nếu có thì cũng là một vài kẻ lang thang sống tạm bợ với những vết lở loét vì vết thương bị nhiễm trùng trong lúc dành ăn với những tên ăn mày khác.
“Trước khi tới đây, ta nghe đồn thành thị này rất chi là trù phú, sao bây giờ lại xuất hiện những thứ như vậy.” Trác Phàm lắc đầu cảm thán. Trên thực tế, hắn đã đoán được phần nào.
Từ sau trận đại chiến với Vạn Độc Môn, tình trạng của Mạc gia trở nên xuống cấp. Vì lấy lòng chính phái, bọn họ đã điều động một lượng lớn nhân – tài lực, những người khá giả thì không nói, một ít không thể cầm cự được thì đương nhiên sẽ trở nên bần cùng như vậy.
Mà lại, Mạc gia đang mong muốn nhanh chóng khôi phục nguyên khí sau trận đại chiến thì đương nhiên sẽ chẳng còn tâm trạng quan tâm tới dân chúng khắp nơi, đây chính là sự ích kỷ của gia chủ Mạc gia.
Chính vì thế mà những kẻ sống trong thế giới mạnh được yếu thua này chỉ có thể đạp lên lẫn nhau mà sống. Chẳng hạn như trước đó, đã có bốn năm người dù không biết Trác Phàm và Mạc Thiên Sinh là ai nhưng vẫn nhào đến cướp bóc. Kết quả không cần nói, bọn chúng đều bị Mạc Thiên Sinh đánh một trận tơi bời rồi bỏ chạy.
Đúng lúc ấy, Mạc Thiên Sinh đột nhiên đưa tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-gioi-chi-chien/2338620/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.