Loại chuyện này không cần nói nhiều, nghe nói Vương Mãnh trở về rồi. Trương mập mạp như một quả cầu bắn tới.
Ở trong ánh mắt đầy kỳ quái của mọi người, Vương Mãnh mới biết rõ mọi chuyện, thật sự là dở khóc dở cười.
Trước kia, có thiên phú cũng phải bái sư học nghệ, trăm cay nghìn đắng mới có thể đạt được tay nghề, hiện giờ thời đại thay đổi rồi, đồ đệ cũng phải tranh, mà càng khôi hài là, không ngờ lại có nhiều người sùng bái hắn như vậy.
“Mãnh ca, huynh không biết chứ, hiện giờ huynh tốt rồi, hồi trước huynh đệ chúng ta muốn nổi danh Thánh Đường đã thành công một nửa rồi, ha ha.”
Trương mập mạp vui mừng hơn bất cứ ai, bởi vì ở trong tờ giới thiệu Vương Mãnh cũng khá chú trọng nhắc tới Trương mập mạp.
Vương Mãnh lắc đầu, hắn cũng không phải đứa trẻ ba tuổi, hiểu rất rõ chim đầu đàn chẳng phải chuyện tốt gì, nhất là dưới tình huống hiện giờ, đây đã hoàn toàn vượt qua những gì hắn dự đoán. Tuy nhiên, sống ở đâu yên ở đấy, để xem các tổ sư tính toán cái gì.
Chờ khi đi vào trong sảnh nội thì chỉ còn mỗi Lôi Đình.
“Vương Mãnh bái kiến tổ sư.”
Đây là lần đầu tiên Lôi Đình gặp Vương Mãnh, nhưng lập tức có một loại cảm giác quen thuộc nảy lên trong lòng, càng nhìn càng giống, ngẫm lại cũng phải, dù sao cũng từng sống cùng vị tiền bối kia một đoạn thời gian, người kế tục này thật tốt.
“Ngồi đi, ta có chuyện muốn hỏi ngươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-duong/2958525/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.