Thục Quý nhân qua đời, Hoàng đế niệm tình nàng ta hầu hạ bấy lâu truy phong làm Thục Tần an táng trong phi lăng. Hoàng hậu chỉ cho người đến Vĩnh Thọ cung tặng phẩm. Ngọc Quý nhân hận không thể xé xác Hoàng hậu ra ngay lập tức. Vĩnh Thọ cung như chìm vào bầu không khí u khuất ảm đạm. Lụa trắng treo khắp cung, tang sự diễn ra trong âm thầm. Hoàng đế cũng không đến, nếu không vào trong thì cũng chẳng thể biết được đang có tang.
Trong chính điện vắng toanh, kim quan của Thục tần đặt giữa điện. Mành trắng rũ xuống bên cạnh cửa gỗ son. Ngọc Nhi vận y phục trắng thêu hoa văn chìm, búi tóc cao cài lên đóa hoa hồng trắng. Thái Tâm cẩn trọng lau từng món đồ đặt trong điện, Ngọc Nhi quỳ trong điện. Hai mắt mở trừng nhìn về kim quan, lệ đã ứ mắt nhưng lại chẳng thể rơi. Thái Tâm trông thấy không khỏi đau lòng, đến cạnh nàng ta an ủi: “Tiểu chủ, người đừng quá đau buồn, dù gì đến cuối cùng tỷ muội vẫn có thể gặp nhau lần cuối. Chủ tử đã sống một đời chịu khổ rồi, ra đi như vậy cũng xem như là giải thoát”.
Ngọc Quý nhân cười nhạt, nàng ta ngồi xuống sàn. Ngọc Nhi quay sang nhìn Thái Tâm, bảo: “Tỷ muội cuối đời vẫn có thể gặp nhau, ngươi nói đúng tỷ tỷ đã cả đời chịu khổ rồi”
Ngọc Quý nhân nhìn quanh chính điện, lụa trắng treo khắp gian phòng, những vật dụng trong điện đều rất mới mẻ, cũng phải thôi, vốn dĩ làm gì có ai ở trong chính điện đâu chứ. Nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-cung-bi-su/3538547/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.