Đã trở về không gian ban đầu, Nhậm Dật Phi và Salman cũng tách ra. Tiểu lão đầu hầu hạ Nhậm Dật Phi rời đi không khác gì hầu hạ lão Phật gia, Salman đành trở về chỗ ở tạm thời của mình.
Dạ dày có chút khó chịu, hắn chùi khóe môi, nhìn về phía đại môn đóng chặt: Không biết những người chơi ra ngoài hôm nay sẽ thu hoạch được thứ gì nhỉ.
Riêng Salman thì thu hoạch cũng đủ, bây giờ không cần phải ra cửa mạo hiểm. Chuyện phá giải bí ẩn phó bản không khác chuyện yêu đương là mấy, cái gì cũng cần từ từ nghĩ suy, không thể nôn nóng.
Mặc dù hắn chưa từng yêu đương bao giờ.
Hắn đi theo đại yêu bạch y một đường, manh mối tìm được còn nhiều hơn so với thông tin mà hắn có được trước đó, không biết bọn họ còn có cơ hội tiếp tục đồng hành hay không.
"Không có cơ hội thì tạo ra cơ hội." Salman lấy đóa đèn hoa đang phát sáng từ trong ống tay áo ra ngoài, đây không phải là đóa hoa mà đại yêu bạch y mang đi mà là Salman bắt được ở trong hoa viên.
"Không cần đến gần loại hoa này..." Hắn cúi đầu ngửi hoa, khóe miệng cong cong.
"Thanh kiếm kia dùng tốt ghê, người kia cũng dùng tốt, không biết ngày mai còn có cơ hội cùng nhau hành động hay không? Mình còn chưa hoàn thành nhiệm vụ nhân vật đang đợi nữa." Nhậm Dật Phi chợt nghĩ đến vấn đề này.
Hắn muốn tìm ra bí mật của chủ nhân yến hội. Trực giác Nhậm Dật Phi mách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thang-ngay-toi-nguy-trang-npc-trong-tro-choi-giai-ma/2689805/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.