Ở Iraq hơn một năm, Trương Giang Giang đã có thể sử dụng thành thạo tiếng Ả Rập thường ngày. Hiện tại trên người gã cũng sẽ trang bị súng, khi đi chụp hình ở dã ngoại hoặc chiến khu đều có thể chú ý tư thế, gắng sức nằm sấp hoặc chổng mông lên, tránh không bị đạn lạc từ đâu đó dội trúng.
Những lúc không phải làm việc, Trương Giang Giang thường rất ít đi dạo xung quanh, quá nguy hiểm, cũng quá đáng sợ. Sau mỗi cuộc chiến, thành phố đều là một mảnh phế tích, chẳng có cảnh nào đáng chụp. Gã thà ở lại nơi trốn của lũ trẻ còn hơn, dù thật ra nơi đó có lẽ cũng chẳng mấy an toàn.
“Giang, cho xem ảnh đi.” Tazaj chỉ mới mười tuổi nhưng đã là thủ lĩnh của đám nhóc xung quanh, cậu nhóc phát âm tên của Trương Giang Giang có chút không rõ, “Giang” mà nghe như “Kang”.
Trương Giang Giang hí hoáy điện thoại, quay sang cậu nhóc cười bảo: “Anh chẳng chụp được gì hay cả, chỉ có mấy tấm cũ thôi.”
Tazaj cau mày: “Tụi em muốn xem ảnh anh chụp hồi xưa.”
Đằng sau cậu nhóc còn dẫn theo bảy tám đứa trẻ khác, có một cô bé thoạt trông chỉ mới bốn năm tuổi, trong lòng ôm một con búp bê rách rưới.
Trương Giang Giang chỉ chỉ điện thoại: “Cả album đều ở trong, nhưng không có mạng, không xem được đâu.”
Tazaj chỉ vào cô bé kia: “Trên mái nhà Dana có mạng, tụi em lên đó xem.”
Trương Giang Giang không thay đổi được lũ nhóc, đành phải đi theo Tazaj.
Nhà với nhà cách nhau bởi những tấm ga trải giường muôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thang-nam-qua/1216548/quyen-2-chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.