Khi kỳ nghỉ đông chỉ còn chưa đầy một tuần, cả đám bắt đầu thu dọn hành lí chuẩn bị về trường. Quý Khâm Dương và Tạ Mạnh vừa gọi điện vừa bàn bạc cụ thể thời gian chuyển đồ, lúc đang xếp hành lí thì Mạc Tố Viện bước đến.
Quý Khâm Dương nhíu mày, ghé vào điện thoại nói: “Anh thu dọn trước… khi nào xong sẽ gọi lại cho em.”
“Sắp xếp xong chưa?” Mạc Tố Viện ngồi cạnh con trai gấp cho hắn vài bộ quần áo.
Quý Khâm Dương cất điện thoại đi cười cười: “Cũng tương đối ạ, dù sao trời sắp nóng rồi, không cần mang nhiều quần áo như vậy.”
“Nếu không đủ thì gọi về một câu.” Mạc Tố Viện nói, “Mẹ gửi qua cho con.”
Quý Khâm Dương: “Gửi qua cũng được, nghỉ hè chắc con không về đâu, quần áo mùa đông đúng là cũng cần vài bộ.”
Bàn tay đang xếp đồ của Mạc Tố Viện chợt dừng lại, bà chậm rãi đứng lên, quay lưng về phía con, thật lâu sau mới hỏi: “Sao lại không về?”
Quý Khâm Dương ngâm nga hát, không để ý đáp lời: “Đại khái sẽ cùng hội bạn làm ban nhạc, con chẳng bảo muốn ra ngoài thuê nhà còn gì, phải tự mình kiếm tiền chứ.”
“…Kinh vậy sao? Không cần mẹ giúp con?” Thanh âm Mạc Tố Viện thoải mái, giống như đang nói đùa, “Đừng bảo là ở cùng cô bé nào thật đấy nhé?”
“Đã nói không phải con gái rồi mà.” Quý Khâm Dương bật cười, giải thích, “Con với Tạ Mạnh cùng thuê, định thuê cả căn, về chuyện tiền nong…” Nam sinh cố tình thay đổi ngữ khí, “Con lớn từng này rồi, cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thang-nam-qua/1216537/quyen-2-chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.