Người ta bảo càng lớn càng ít bạn, tính tôi dễ dãi, xã giao nhiều nên bạn bè cũng không phải ít. Nhưng thực sự để mà được tôi coi như là anh em, xưng là bạn thân thì rất ít. Thật ra ít cũng không sao, chất lượng là được. Như thằng An, tính nó thật thà, hiền lành kiểu thực sự luôn nên tôi rất quý nó. Mọi công việc ở quán café một phần do tôi tin tưởng, một phần do nó cũng có năng lực quản lí nên gần như chẳng bao giờ tôi phải để ý đến. Nhưng nó cũng chưa bao giờ lợi dụng cái sự tin tưởng đó của tôi để làm một cái gì đó khuất tất. Thằng bé coi vậy mà tính sòng phẳng thấy ghê luôn chứ không giỡn.
Ngoài thằng An, trong đám bạn đại học của tôi còn có thằng Huy voi. Gọi voi cho lịch sự chứ bình thường tôi gọi là thằng *** mập ***. Thằng này không hiền như thằng An, tính nó thích ăn chơi hưởng thụ nhưng lại chơi rất đẹp với bạn bè. Ông bà già có tiếng nói ở Sở nên gia cảnh thằng này không phải dạng vừa. Trong cái đám hay bu lấy nó thì chắc tôi được tính vào một trong số những thằng đàng hoàng nhất.
Hai thằng bạn như hai cái thái cực vậy, một thằng hiền lành còn một thằng thì ăn chơi sành sỏi, một thằng gầy như que củi còn một thằng thì đéo khác gì cái xe lu. Còn tôi thì lại như một phiên bản trung hòa của hai tụi nó vậy. Nhưng có một điểm chung, tụi tôi chơi với nhau rất vô tư, chưa bao giờ có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thang-khon-nan-va-em/2520780/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.