- Này, đang nghĩ gì thế.
Tôi giật nảy mình sau cái vỗ vai bất ngờ từ phía sau của thằng An. Nâng ly cafe đã vơi đi gần một nửa lên, vị đắng lan tỏa trong khoang miệng khiến tâm trí của tôi hoàn toàn tỉnh táo trở lại. Thằng an ngồi xuống cái ghế đối diện, nó bật cười khi thấy vẻ mất hồn của tôi.
- Đang tương tư em nào thế bạn tôi?
- Nghĩ vớ vẩn thôi. Nay đông khách không?
- Tao vừa xem sổ. Cũng ổn ổn. Chiều mà còn 4 5 người ngồi tầng dưới là được rồi
Một phần vì tôi có nhiều mối quan hệ bạn bè xã giao, biết tin tôi có mở quán cafe nên cũng kha khá người qua ủng hộ. Khách lạ thì tò mò một chút vì view lạ, chỗ ngày lại là một không gian khá yên tỉnh nên cũng ít nhiều được ưa chuộng. Nhưng cũng mới được nửa tháng, chưa nói được điều gì cả. Mang tiếng là quán của mình nhưng gần như mọi việc quản lý nhân viên rồi sổ sách tôi đều để cho thằng An làm. Còn tôi, công việc chính hàng ngày là ngồi thẫn thờ bên cái ly café đen nguội ngắt. Cứ tưởng rằng mở quán café sẽ làm tôi vơi bớt nỗi nhớ em, nhưng có lẽ hơi phản tác dụng thì phải. Không gian im lặng và thêm làn khói thuốc trắng thêm một chút vị đắng càng làm cho bóng hình em xuất hiện trong tâm trí tôi nhiều hơn.
- Mày có nghe tao nói gì không đấy.
Thằng An khua khua bàn tay trước mặt đánh thức tôi khỏi dòng suy nghĩ. Lần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thang-khon-nan-va-em/2520726/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.