Hỉ Bảo thu hồi chưởng ấn, cảm nhận được một nguồn năng lượng khá mạnh đang vận hành trong cơ thể. Một mạch hút cạn tiên lực của hai người, cậu đã sở hữu một phần thần thông, pháp thuật của Ngọc Hư Cung.
Nguyên Vi suýt thì ngất đi, anh cả của mình cứ bị đánh chết như vậy sao? Anh ấy là Hư Tiên mà, sao có thể!
"Tao liều với mày!", cô ta gào lên, nhào về phía Hỉ Bảo.
Hỉ Bảo đánh một chưởng lên đầu cô ta, cô tiểu thư Nguyên Vi này lập tức hoá thành tro bụi, tu vi bị hút sạch.
Hỉ Bảo cười khúc khích: "Chẳng trách bố lại bảo công pháp mình tu luyện có thể vô địch thiên hạ, sau này cứ mỗi lần giết một kẻ địch thì sẽ đoạt được tu vi và thần thông của kẻ đó, lâu dần, mình chẳng còn sợ ai nữa!"
Vừa giết chết Nguyên Vi, một tiếng gào thét truyền tới, một tu sĩ trung niên đứng trên một đốm sáng bay tới từ phía xa. Ông ta tận mắt chứng kiến Hỉ Bảo đánh chết con gái mình, rống giận: "Thằng oắt, chết đi!"
Rõ ràng người này có tu vi cao hơn một chút, ông ta đã ở Hư Tiên trung kỳ, đã vượt qua ba tai ương hai kiếp nạn. Ông ta phất tay áo, ba nghìn phi kiếm bay tới.
Đối diện với ba nghìn phi kiếm này, Hỉ Bảo kết tay thành ấn. Bầu trời và mặt đất xung quanh lấy cậu làm trung tâm, bỗng xuất hiện vô số phù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-tro-lai/3339307/chuong-3242.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.