Chương 296
Ngô Bình hỏi: “Ông có biết xem bói nghĩa là gì không?”
Đường Thời Lộc đáp: “Dĩ nhiên là xem số mệnh của một người”.
“Đúng thế”, Ngô Bình nói, “Số mệnh do trời định. Vậy nên xem được mệnh của một người là chuyện không hề khó đối với bậc cao thủ. Nhưng thay đổi mệnh của một người còn khó hơn lên trời”.
Đường Thời Lộc có kinh nghiệm dạn dày và trí tuệ hơn người, lập tức hiểu ra, bèn hỏi lại: “Ý của cậu Ngô là, thành tựu hiện tại của tôi, vốn dĩ do số trời định sẵn?”
Ngô Bình gật đầu: “Đúng thế, những thứ này vốn được định rằng ông sẽ có. Đối phương chỉ nói trước với ông mà thôi”.
Đường Thời Lộc nghiền ngẫm một hồi mới nói, “Nhưng vào năm hai mươi bảy tuổi, nếu không nhờ lời nhắn của ông ấy, có thể tôi đã chết ở thôn Giếng Cổ rồi”.
Ngô Bình nhìn ông ta: “Chuyện đời biến hoá vô thường. Ông làm sao biết bọn cướp trong thôn ấy nhất định sẽ giết ông kia chứ? Có lẽ bọn chúng sẽ muốn lợi dụng mối quan hệ và người quen của ông để bán số đồ cổ trong tay hơn”.
Đường Thời Lộc cười khổ: “Khả năng này không cao”.
Ngô Bình nói: “Kỹ năng tìm được bước ngoặt ở độ tuổi cố định, trong ngành gọi là ‘lời khuyên’. Có điều, xếp trên lời khuyên còn có ‘tiên tri’, ‘quyết định’, ‘sửa mệnh’. Một lời khuyên cỏn con thật ra cũng chẳng đáng là gì”.
Đường Thời Lộc cực kỳ kinh ngạc: “Cậu Ngô cũng biết xem bói ư?”
Trong số các
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-tro-lai/2271931/chuong-295.html