Bởi vì Hiền phi không thích bị người khác quấy rầy, làm phiền nên Trúc Lục miễn cưỡng đứng ở bên ngoài chờ, Âu Dương Vũ đi theo Dạ Tiểu Ngọc tiến vào, căn bản không cần bẩm báo. Đây là lần đầu tiên Âu Dương Vũ đi đến Khôn cung, cảm thấy nơi này đặc biệt thanh nhã trang trọng, không bao nhiêu thứ đồ xa xỉ được cung cấp trang trí ở đây nữa.
Dạ Tiểu Ngọc vừa thấy Hiền phi liền chạy nhanh nhảu về phía nàng, làm nũng cười: “ Mẫu phi!”
Hiền phi nghiêm chỉnh ngồi ở ghế trên, một tên họa sĩ đang ngồi chăm chú họa một bức chân dung vẽ nàng. Hiền phi thấy Dạ Tiểu Ngọc đến liền nhoẻn miệng cười, nhìn Dạ Tiểu Ngọc sẳng giọng nói: “ Đứa nhỏ này, lớn như vậy rồi mà cũng không chú ý lễ nghĩa quy cũ một chút a.”
Dạ Tiểu Ngọc ngồi bên cạnh Hiền phi, cười nói: “ Ở trước mặt mẫu phi việc gì phải câu nệ những thứ đó a?”
Dạ Tiểu Ngọc đúng là di truyền hoàn toàn tính tình của vị Hiền phi này, đơn thuần, thuần khiết. Loại người hai mẹ con này mà sống trong hoàng cung đầy tranh giành âm mưu vậy đúng là không hề dễ dàng gì, nếu như không có Dạ Trọng Hoa, hai mẹ con này chỉ sợ là sống không nổi quá hai ngày ở đây.
Âu Dương Vũ lẳng lặng nhìn hai mẹ con các nàng yêu thương ôn lại chuyện cũ, liền tiến về phía trước, có chút quỳ gối, cúi người, nói: “ Vũ nhi kính chào mẫu phi.”
Hiền phi lúc này mới nhìn về phía Âu Dương Vũ, trên mặt đang tươi cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-sung-phi-cua-ta-vuong/1634320/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.