Vốn dĩ Quý Như Yên cùng Lạc Thuấn Thần đã dậy sớm, nhưng lão tướng quân Hứa Tử Minh còn sớm hơn cả bọn họ.
Nhiều năm trong quân doanh đã khiến ông có thói quen dậy sớm, đánh hết một bộ quyền pháp mới trở về phòng ăn sáng.
Đồ ăn vừa bưng lên được mộtlúc liền thấy Quý Như Yên cùng Lạc Thuấn Thần tới.
Lão tướng quân vừa mừng vừa lo: “Sao sớm như vậy đã thức dậy? Ngủ nhiều một chút cũng tốt.”
Dù sao ông cũng không phải phụ thân của Lạc Thuấn Thần, chỉ là ông ngoại, tân nương tử lại là hoàng tử phi, không cần thiết phải tới kính trà.
Không ngờ bọn họ lại dậy sớm như vậy.
Quý Như Yên cười nói với Hứa Tử Minh: “Ông ngoại, Như Yên tới kính trà, ngài không hoan nghênh sao/”
“Sao có thể? Mau vào đi, bên ngoài rất lạnh.”
Lão tướng quân vẫy tay để bọn họ nhanh chóng vào phòng.
Bên trong phòng cũng lạnh chả kém gì bên ngoài.
Nơi này làm bằng đá, tới mùa đông cảm giác lạnh tới mức đông máu.
Quý Như Yên nhíu mày: “Ông ngoại! Vì sao trong phòng ngài không đốt than?”
“Lão phu không ngửi được mùi than, cũng không muốn lãng phi. Tới dây, cùng ăn sáng với ta, miễn chuyện dâng trà đi.”
Lão tướng quân nói.
Lạc Thuấn Thần thuận theo ngồi xuống, Quý Như Yên tự nhiên cũng không phản đối.
Ba người ăn sáng xong, lão tướng quân nhìn Quý Như Yên cảm thấy nàng tuyệt đối xứng với cháu ngoại mình.
Để cho người hầu dọn đồ ăn sáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2210539/chuong-522.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.