Edit + Beta: Đông Vân Triều.
Thiên Nguyệt cười khổ, "Đây chẳng qua là quan ngoại giao, ta cả đời này chưa từng tiếp xúc qua ai ngoại trừ sư phụ. Các ngươi là những người đầu tiên ta gặp tới nay, là các ngươi đã dạy ta rất nhiều chuyện. Nhìn người không thể nhìn phiến diện, phải tìm hiểu đối phương. Là năm đó sư phụ không tìm hiểu nam nhân nàng yêu mến, cho nên mới phải ôm sầu mà chết."
Lão tướng quân Hứa Tử Minh hơi do dự một chút, "Ta bây giờ không thể ở lại Tiên Bình Cốc làm bạn với ngươi, Thuấn Thần hắn…"
"Ta có thể cùng chàng ở bên ngoài, có trắc trở gì, ta cùng chàng đối mặt!"
Ánh mắt của Thiên Nguyệt rất cố chấp, cũng cực kì trong sáng.
Lời của nàng, không cho cự tuyệt!
Mà Quý Như Yên ngồi ở chỗ kia, cảm thấy tâm mềm như nước!
Liệu lão tướng quân Hứa Tử Minh có chấp nhận Thiên Nguyệt bà bà?
Hơn nữa ông ngoại còn có bực này mị lực, có thể để cho Thiên Nguyệt bà bà coi trọng, còn không ngại rời Tiên Bình Cốc, cùng ông ngoại ở thành Độc Hiết?
Lão tướng quân Hứa Tử Minh tính cách quân tử, đối mặt với lời thổ lộ của Thiên Nguyệt, nếu hắn không biểu thị chút gì, đừng nói đến Quý Như Yên, hắn cũng sẽ không tha thứ cho mình.
"Thiên Nguyệt, ta sẽ thú nàng! Tuy rằng võ công nàng cao hơn ta, nhưng sau này, ta sẽ bảo vệ nàng, cùng nàng đi hết cuộc đời này!"
Hắn vừa nói xong, đổi lấy khuôn mặt tươi cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/than-y-quy-nu-cung-chieu-that-hoang-phi/2210397/chuong-584.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.